phamthanh

New member
Tham gia
14/6/19
Bài viết
1
Reaction score
1
Giới thiệu sơ qua về bản thân thì tạm gọi tắt là T, sinh năm 9x, gia cảnh bình thường, nhan sắc bình thường, nói chung tất cả đều bt, không có gì nổi bật, còn người con gái trong truyện, là một người có thể gọi là thuộc hạng xinh trở lên, không phải mình tôi nghĩ vậy vì có rất nhiều người cũng nói như thế. ở cùng quê và và trọ cũng gần chổ tôi, tôi quen cô ấy qua một người bạn của mình. tính ra cô ấy là người đầu tiên khiến tôi rung động, cảm giác lần đầu biết thích ai đó nhưng kết quả...haiz....
Hôm đó, gió hiu hiu, bọn tôi đang ngồi trong phòng chơi game thì thèn S nó đi học về, vào phòng thay đồ xong nó hỏi tôi:
-Mấy đứa kia chưa về hả? (hỏi mấy đứa ở trọ tôi, trọ tôi 4 đứa).
-Chưa_tôi vẵn cắm đầu chơi game.
-Mày ăn trưa chưa?
-Rồi ! _ tôi cất tiếng.
-Rứa tao đi ăn đây, Bọn nó về ăn sau chứ đói quá.
- ừ - Nó thì đi ra khỏi phòng còn tôi thì vẫn ngồi đó chơi game.
Được một lúc sau nó đi về, nhưng không phải như bình thường, đi kèm theo nó phía sau là một đứa con gái nhưng tôi không để ý lắm, vì vẫn đang bận combat, tôi hỏi bâng quơ:
-Ai vậy S ?
-Bạn tao đó.
-Hi chào bạn ! _Cô gái lên tiếng.
Một giọng nói , chỉ một câu chào thôi mà sao nó nghe nhẹ nhàng mà ngọt ngào đến vậy. tôi ngước nhìn lên phía trước nhìn, đứng hình 1s ! Dễ thương quá! Mặt cô ấy trắng và dễ thương như búp bê vậy, đôi mắ long lanh như ngọc môi đỏ như gấc, miệng mủm mỉm cười, nụ cười tỏa nắng, Cao khoảng 1m6, , ăn mặc đơn giản, một chiếc áo thun trắng với chiếc quần jean đùi thôi mà khiến tôi mê mẩn qáu, đúng là người đẹp mặc gì củng đẹp. Tim đập thình thịch, miệng như nói không ra lời, có lẽ tôi đã trúng tiếng sét ai tình thật rồi.
-Thèn S thổ đầu tôi : làm giừ sờ người ra vậy !
-À, không có gì....Tôi lên tiếng:
-Vô ngồi chơi đi bạn!
-ừcô ấy nhẹ nhàng đápđứng hình tập 2.:big_smile:
Tôi vẫn tiếp tục chơi game, nhưng đàu óc tôi lúc này không còn được tỉnh táo và tập trung được nữa. đầu óc cứ không nghe theo chỉ bảo của cơ thể, cứ nghĩ liên lục về hình ảnh lúc nảy_đau đầu quá. vứt điện thoại sang một bên, lại bắt chuyện với e:
-Bạn tên gì vậy, hỏi cho dễ xưng hô ?
-À mình tên Nhi_nhỏ đáp.
-Tên đẹp mà người cũng đẹp_tôi lầm bầm trong miệng.
-Hả, sao bạn.
-À không có gì_mình ngượng đáp.
-mà bạn học trường nào thế?
-mình học khoa du lịch trường đại học xxx_cười.
-bạn cười nhìn z.thương thật?
-ừ...hì hì....
-Mà bạn là bạn hayyy là....?
-À không, mình là bạn chung lớp năm cấp 3 của S thôi_e ấy đáp xong rồi mỉm cười thật xinh, ôi lòng tôi lại khốn đón vì nụ cười đó nữa.
-Thằng S ngồi nảy giờ lên tiếng:
-Nó ở trọ ngay gần đây, vậy mà bữa giờ tao không biết, hôm nay ra ăn gặp nó nên dẫn vô chơi lun.
-Vậy là tôi còn nhiều cơ hội đẻ gặp cô ấy.tốt quá!:byebye:
Ngồi chơi được chút em ấy nghe điện thoại rồi bảo về. thằng S đi theo dẫn nó về mà tôi cứ nhoi mắt theo bước đi của em ấy tới khi không còn nhìn thấy được nữa.
lát sau thằng S nó về, vừa vào tới phòng tôi đã lôi nó vào hỏi chuyện:
-có gì từ nói mà !
-mày có con bạn dễ thương vậy sao không nói ai biết vậy?
-do mày trước giờ có bao giờ để ý đâu mà biết._nó trả lời.
-sao ? mày hỏi làm gì ? có phải thích nó rồi không?
bị đâm trúng tim đen tôi ấp ửng chối:
-đâu có, tao thấy lạ nên hỏi vạy thôi _ mặt lo sợ
-có thì nói, sao phải giấu, nhiều thằng gục đổ vì nó rồi mà chưa chịu yêu ai đấy, thích thì nói tao lam mai cho.
-màyy khùngg à, tao...tao..tao làm gì có_tỗi vẫn chối.
Nhưng đầu tôi lại xuất hiện những dòng suy nghĩ mới: nhiều đứa tán rồi mà chưa đổ ai, cô ấy xinh vậy yêu cầu cao, chắc mình không có cơ hội đâu...nhưng mình lỡ trúng tiếng sét ái tình rồi bây giờ làm sao đây...haaiz.
-ê_nó đập vai tôi một phát giật mình.
-ngồi nghĩ gì mà chừng ngưng đó?
-à...à...không có gì đâu.
-không thích nó thì thôi sao phải trầm ngâm vậy cha.
-ờ_đáp lời tôi leo lên gác ngủ.
Nói lên ngủ nhưng tôi cứ trằn trọc vì cứ chuyện lúc nảy mãi, lâu lại hiện lên cái khoảnh khoắc lúc nảy, cái nụ cười tỏa nắng làm tôi đứng hình, con tim rung động.
Tôi và em đang nắm tay nhau đi trên công viên, bỗng gặp một cặp đang hôn nhau. chúng tôi quay đi, đi được một đoạt, tôi dừng lại tay siết chặt tay em, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt em, từ từ đầu tôi cúi càng gần xuống, xuống...xuống...gần chạm môi rồi. bất chợt thằng ml bạn mới đi chơi với người yêu về đạp vào tôi làm tỉnh giấc.
-đm mày ngủ chi mà la hét tùm lum thế ?
-thế mày ngủ chưa mơ bao giờ à_tôi hậm hực trả lời.
-vậy mày mơ tiếp đi, tao đi ăn đây.
-mẹ mày làm bố dậy rồi bỏ đi à, chờ tao với_tôi với người chạy theo nó.
Thực sự thì từ bữa gặp em người tôi như đảo lộn, đàu óc cứ nghĩ về em suốt, không làm nên trò trống gì được. ngồi học trong lớp cũng không ra gì, về nhà chơi game cũng không xong, cứ cái hình ảnh nụ cười tỏa nắng xuất hiện liên tục...chịu thôi...chắc phải trách do thần cupid thôi, khiến tôi giờ đây khổ sở vậy cơ mà. thực sự tôi rất muốn tìm hiểu về em nhưng không biết phải làm sao...à! đúng rồi, nó bạn thèn S, hỏi nó là được mà...
Rồi cơ hội cũng đến, khuya hôm đó, sau khi chờ mấy đứa kia ngủ, tôi cầm điện thoại nhắn ti cho thằng S( vì sợ bọn nó mới ngủ nghe thấy):
-ê S_tôi nhắn sang
-chi á.
-cái con hôm bữa qua trọ chơi á.
-à bé Nhi hả, thì ren ?
-à thì nó người yêu chưa?
-chưa, bữa nói rồi mà.
-thì bữa tưởng mi nói giởn, nó xinh vậy chưa có bồ ai tin.
-facebook nó là gì vậy?
-nè_nó vào trang cá nhân cô ấy và đưa điện thoại qua tôi xem...
-mà mi hỏi chi á.
-hỏi biết thôi, mà tính tình hắn ren mi ?
-tính hắn tội, hay cười, nhưng vì sinh ra trong gia đình hạng khá giả nên nó hơi ương bướng và có chút tiểu thư, mà nó không thích kiểu yêu đương qua loa nên tới chừ còn chưa có bồ, nó ham mê phim hàn lắm, toàn đơm mấy thèn trai đẹp không à...
-mi thích hắn phải không? _hắn hỏi lại
-không biết nữa_bị đâm trúng tim đen miễn cưỡng chống chế
-thích hay không mà không dám thừa nhận, bữa tao thấy mày lén lén nhìn ó mà lúc hỏi tao thì ấp a ấp úng là biết rồi.
-mà bạn bè tay khuyên mi câu: ta thấy mi nên từ bỏ sớm thì tốt hơn, sẽ bớt đau khổ, nó chỉ thích mấy đứa đẹp trai ngực 6 múi thôi, vả lại trước giờ cũng lắm thằng si mê hắn mà có ai thành công đâu, tao nói vậy đó nghe hay không tùy mày, tao ngủ đây.
Còn mình tôi còn thức giãu căn phòng vì mải suy nghĩ những chuyện lúc nảy, thật sự nghe nó nói xong lòng tôi buồn rười rượi, 2 dòng suy nghĩ hiện lên chống đối lẫn nhau, giữa con tim và lí trí, lí trí bảo: " đấy, thấy chưa, người ta con nhà giàu có, lại xinh đẹp nữa, mày thì nhà nghèo cộng đéo có được đẹp trai, nuôi hi vọng làm gì, từ bỏ đi" nhưng con tim lại chống đói: " cuộc đời mày sông được bao lâu, đã yêu thì cứ mạnh dạn nói ra, được ăn cả, ngã về không, chứ mày yếu đuối vậy sẽ hối hận không tìm lại được đâu, với yêu nhau đâu có khoảng cách....giữa những dòng suy nghĩa trái chiều đó, tôi cũng phải quyết định cho việc của mình, tôi sẽ nghe theo tiếng gọi của con tim, tôi chấp nhận thử một lần theo đuổi tình cảm của mình, trươc khi ngủ tôi vào kết bạn với em, nhìn những buwasc hình xinh lung linh rồi từ từ chòm vào giấc ngủ.
Mấy ngày sau cuộc sống của tôi vẫn diễn ra bình thường ngoại trừ việc em đã chấp nhận kết bạn fb với em thương xuyên qua trọ tôi chơi, nhờ đó tôi có cơ hội nói chuyện với em nhiều hơn, khuya về bọn tôi củng có nói chuyện qua face trước khi ngủ nhưng toàn hững chuyện thăm hỏi qua loa...nhưng đối với tôi những ngày tháng đó tôi chỉ thấy toàn màu hồng, sự vui vẻ thôi, dần dần tôi nhận thấy tình cảm của tôi lớn dần lên, dần lên không dừng lại được nữa rồi.
Rồi một ngày cơ hội cũng đén với tôi, đang ngồi online dạo như mọi hôm thì em nhắn tin sang cho mình:
-ê T.
-hở_lòng phấn khởi.
-mai T rảnh không?
-à...ờ rảnh, mà sao á_đầu tôi đang mườn tượng ra cái cảnh em rủ mình đi chơi riêng hay chi đó...hehe
-mai rảnh thì cho Nhi nhờ xíu được không?
-được, mà nhờ chi nói đi mới biết được chớ...
-mai chở nhi qua đường xxx lấy đồ được không?
-ờ được chớ, mà mai mấy giờ_quá được đi là đằng khác( mình nghĩ vậy)
-8h qua chở tui nghe.
-ok.
Vừa nhắn xong tôi vui mừng tột đọ, nhảy cả lên, miệng líu ríu vài câu hát, không thể diễn ta được cảm xúc lúc đó, ai nhìn thấy chắc tưởng tôi bị khùng điên hay ma nhập đây mà...bỏ qua chuyện vui mừng đó đi, tôi lại vắt suy nghĩ về kế hoạch cho ngày mai vì đâu dễ có cơ hội đi riêng với em như vậy..hehe...à có rồi, tôi chạy xuống nhà lấy cái xe chạy lòng vòng quanh cái thành phố, canh còn xíu xăng thì về, chắc ai củng biết kế hoạch của mình rồi mà...hehe. về phòng, đặt báo thức sớm sớm đẻ còn chuẩn bị qua đón em nó, chứ bình thường cày đem miết ngủ 11h mới dậy còn làm ăn chi được nữa...tôi cứ tinh thần thế mà chìm vào giấc ngủ.
Sáng ngày thức dậy theo tiếng chuông của báo thức, cảm thấy lạ, sao hôm nay hào hứng thế, bình thường đồng hồ kêu 2-3 lần mới dậy, hôm nay kêu phát dậy liền, chắc lại là do sức mạnh của tình yêu đây rồi. chuẩn bị xong xuôi tôi đánh con xe qua chở em Nhi của tôi thôi. nhìn em bước ra mà tôi như sững sờ, em đẹp quá, diện chiếc quần jean với áo thun bình thường mà trong mắt tôi em đẹp quá. em lên tiếng:
-đúng giờ quá ha!_cô ấy cất tiếng.
-uh chở gái phải vậy thôi, lên xe đi
-ok let go.
Tôi đề xe chạy mà trong lồng ngực thì tim đạp liên hồi, khoảnh khắc lúc này cứ tựa như là mơ, tôi cố gắng bắt chuyện dù đang hồi hộp để có thể tạo nhiều ấn tượng hơn:
- lần đầu chở crush đi tôi hơi ngại , không biết nói gì nhưng vẫn cố tìm chuyện để nói:
-Chở ấy đi tui sợ qá...tôi nói.
-sợ gì cơ?
-thì sợ đánh ghen đó, tôi chở cô gái xinh vậy mà.
-ihihi
-có Nhi đây sợ gì, ai dám làm gì cậu chứ_rồi cười tươi.
Chời ơi nghe xong câu mà như muốn rụng tim, cảm giác phê phê lâng lâng khó tả, khẽ nhìn lén qua gương thấy cô ấy cười trông đẹp thật, mải nhìn qua gương mà không để ý đường, may em ở ngoài sau kêu lên :
-ấy cẩn thận!
-tôi giật mình bóp phanh lại_do quán tính nên cô ấy ôm chầm lấy tôi ập về phía trước.
-xin lỗi nha, không để ý kĩ, đi thôi.
Đúng như âm mưu đã định, khi đi thì không sao, nhưng lúc về thì xe dừng lại, tôi giả vờ xuốngs xe kiểm tra các kiểu con đà điểu rồi bảo:
-xe hết xăng rồi !
-xuôi vậy, giờ sao ?
-thì còn sao nữa, 2 đứa dắt bộ chứ sao_quay mặt sang hướng khác cười thầm vì cổ đã vào gông rồi:big_smile:
-ờ...à có rồi.
-hả ? có gì ?
-bạn của Nhi có ở gần khu vực này, để gọi nhờ qua đẩy giúp_mặt cười hớn hở.:bye:
-thôi, nhờ người ta làm gì, ngại lắm, mình dắt bọ chút xíu là tới cây xăng ngay thôi _sợ bẻ mánh.?
-ờ, vậy cũng được.
Thở phào nhẹ nhõng...haiz...may ren không bị lỡ kế hoạch, tiếp tục hành trình hai đứa vừa đi vừa dắt chiếc xe,, lúc này cũng quen cảm giác đi chung kkk, nói chuyện tự nhiên, vui vẻ. chứ cô ấy làm gì biết tôi sắp đặt ra cả . Bên ngoài nhìn vào giống như cặp đôi đang đi dạo công viên...tưởng như vậy xong xuôi ai ngờ đi được có đoạn tới cây xăng mất, đang có cảm hứng bỗng dưng bị hụt hẫng, đành miễn cưỡng vào đổ xăng và đưa nàng về lại dinh, nhìn em đi vô mà lòng đầy nuối tiếc...chẹp...xuôi thế cơ chứ. xách xe đi về với đám bạn kẻo nghi thì nguy, bọn bạn vẫn chưa biết tôi đang thích cô ấy, tôi giấu kín.
Vẫn cứ tiép tục quan hệ như vậy, em vẫn qua chơi thường xuyên nhưng nhân vật chính em tìm không phải là tôi mà là thằng S kia nhưng không sao, có qua là được rồi. Từ lúc kết bạn facebook với nhau, chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều hơn, hay tâm sự với nhau hơn , biết nhiều thứ về cô ấy hơn, có gì cô ấy cũng kể với tôi, đến lúc này thì cũng nhận ra mình thích em nhiều hơn rồi, trước khi ngủ cũng phải xem hình của em trước khi ngủ, lòng muốn gặp em nhiều hơn, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở trong lòng và tôi cũng chẳng thể nói ra được_khó chịu lắm nhưng đã yêu thầm thì cũng phải chịu thôi, dần dần chuyện này cứ như một gánh nặng trong lòng, không thể giải tỏa ra thật sự rất bức, em thì vẫn vô tư thản nhiên không hề hay biết rằng tôi đang thầm thương trộm nhớ cô ấy mỗi ngày.
Nếu được bình chọn cho tình yêu nào đáng ghét nhất, tôi sẽ chọn tình yêu đơn phương, tình yêu đơn phương dù có đẹp đến mấy, dù có thủy chung, si tình đến mấy cũng không thể hạn phúc được. sẵn sàng nhận thính, đớp thính mọi lúc mọi nơi mọi thời điểm. thỉnh thoảng cười nhưu hâm dở khi được em hỏi han, quan tâm chút, nhưng có lúc lại khóc vì hóa ra em chẳng có tình cảm với mình. đâu phải cư bảo không yêu là không yêu, đâu phải bảo quên là quên được đâu, đâu phải cứ bảo không nhớ là không nhớ nữa, đâu phải cứ bảo lạnh lùng là lạnh lùng được đâu.
Nhưng điều gì đến rồi cũng đến, bữa tối hôm ấy, ngồi online face dạo miết cũng chán, đầu mà rảnh thì lại nghĩ đến em, tôi đăng một cái status: " đã yêu em thật rồi " . vài phút sau có một tin nhắn đến, cứ ngõ là của em, nhưng không, thèn S nhắn tin qua :
-lại bé Nhi hả?
-ừ.
-sao không nói thẳng ra với nó đi ?
-thôi.
-chả nhẽ mày tính cứ để như thế mãi à ?
-chứ biết sao giờ, tao sợ thất bại rồi không được gặp nó nữa, sợ khoog được nói chuyện với nó hằng ngày nữa lắm.
-mày cứ nghĩ cho xa, phải có niềm tin chứ.
-thế mày tưởng sướng ích lắm sao, yêu mà không nói ra được cũng như đói mà không được ăn, lòng khó chịu lắm mày biết không, mày biết ngày nào tao cũng nhớ nó ,muốn gặp nó mà không nói được không.
-thật sự tao sợ sau khi nói ra tao với nó sẽ không còn được như hiện tại, sẽ không còn nói chuyện vui vẻ, nó sẽ không còn qua đây, tao sẽ không được gặp nó nữa, tao chịu sao nổi, mọi hi vọng mấy tháng qua sẽ tan biến.
-mày như vậy thì chỉ hành hạ thân thể mày thôi, nói ra rồi, nếu nó đồng ý thì tốt, còn không thì mày cũng nhẹ nhõm hơn, đỡ phải khổ sở như vậy hơn, nếu mày không nói sẽ có lúc hối hận đấy.
Tôi không biết phải nhắn lại như thế nào, chỉ biết im lặng, cái tôi cần lúc này là sự yên tĩnh, tôi ngồi suy nghĩ về những chuyện dã qua, hình ảnh nụ cười tỏa nắng của em liên tục hiện ra trong đầu tôi, hoàng loạt giả thuyết được hiện lên, "nhức đàu quá", tôi hét lên giữa đêm, bực mình xách xe chạy đi lòng vòng, đi đến đâu cũng gặp những cặp đôi tay trong tay tình cảm, nhìn mà gank tị. nghĩ lại về mình, thèn S nó nói đúng, mình cứ giữ như vậy thì cho đến bao giờ em mới hiểu được lòng mình chứ, biết khi nào mình với em mới được như bao người kia. cầm điện thoại ra ngồi đợi em online, ngồi canh khoảng 2 tiếng đồng hồ thì thấy em onl, lấy hết can đảm ra nhắn tin qua cho em:
-làm gì onl trễ thế cô bạn.
-mới đi làm thêm về............
-ời, có chuyện muốn nói với mi, mà nghỉ tí đi, lát ta nói..
-có gì nói luôn đi.
Tôi thất thần môt hồi, lấy tất cả can đảm ra soạn tin nhắn :
-thật tình tao thích mày lắm, tao thương mày lắm_gửi qua mà đôi tay run run, cầm điện thoại không nỗi.
-ai vậy, ai nhắn vậy, đùa không vui đâu_chắc nó tưởng đứa nào phá đây.
Tôi nhắn lại :
-ta đây, không phải ai phá đâu lo.
-ta thương thầm nhi bao lâu nay, nhưng có ra được đâu.
-ta thương nhi, lúc nào cũng nghĩ cũng nhớ về nhi.
-cho T một cơ hội đi, làm người chăm sóc, che chở, là người bên nhi mỗi khi nhi buồn, nhi vui , làm người tâm sự với nhi mỗi tối, làm người cùng nhi vượt qua mọi khó khăn thử thách trong tương lai, có được không !
Nhắn một mạch liền mấy tin nhắn, lòng tôi không khỏi những lo sợ em sẽ từ chối, không dám nhìn vào tin nhắn mà em gửi qua, sợ đó là một tin không tốt, lấy tay che màn hình rút từ chút, từng chút một, giống như kiểu đang dò xổ số vậy, nhìn thất dòng tin nhắn của em:
-xin lỗi T nhiều lắm, nhi không thể chấp nhận tình cảm của T được, mong T đừng buồn, và cũng đừng hih vọng
, mình làm bạn thôi, mình nghĩ như vậy tốt cho cả hai chúng ta, T đừng cố gắng nữa, không có kết quả đâu, nhi đã có người nhi thích rồi, đừng làm phiền nhi nữa, xin T đó.
Đọc những dòng tin nhắn của em mà tim tôi như vỡ nát thành từng mảnh, lòng quặn đau, không thể nói nên lừoi, mọi thứ như đang ở ngày tận thế, mọi thứ đã tan biến, những lo lắng của tôi là thật, tôi đã từng nghĩ đến điều tồi tệ nhất nhưng không ngờ nó lại đau đến thế, đau quá. tôi không biết phải làm gì lúc này, cứ ngồi trơ ra. biết trách ai khi mà dù biết sẽ đau nhưng vẫn cố, biết sẽ không có kết quả nhưng vẫn yêu, tự trách mình thôi.
Mấy ngày sau đó, tôi phát hiện cô ấy đã xóa liên lạc trên facebook, không còn ghé qua trọ tôi nữa, và cũng sắp chuyển trọ. Tôi không hiểu tại sao mới đó khi từ chối tôi còn bảo chỉ làm bạn thôi, vậy mà giờ lại làm như vậy, tôi không trách nhưng càng buồn hơn vì lời tỏ mình mà khiến tôi mất luôn bạn bè với cô ấy.
Cả mấy tháng sau đó, tôi như người mất hồn, trơ cảm xúc, có lẽ vì qua chuyện lần này sẽ là nỗi đau lòng lớn trong con tim, người con trai lần đầu biết yêu mà, lần đàu cũng là lần gây nhiều cảm xúc nhất, nhưng không phải là hạnh phúc, ngọt ngào của tình yêu mà là sự đắng cay, đau khổ đến quặng lòng, muốn quên nhưng lòng không quên được, tình cảm đã quá lớn quên không thể nào quên được, nhưng biết phải làm sao, khi mà em không chấp nhận tình cảm của mình thì dù khó cũng phải cố quên, những tình cảm này có lẽ không quên được, chỉ có thể để nó vào một góc nhỏ nơi trái tim, xem nó như một hoài niệm, một kỉ miệm. nhưng dẫu sao thì tôi vẫn sẽ không hối hận với quyết định của mình, sẽ không hối hận vì đã yêu em, vì quảng thời gian đơn phương, và không hối hận khi đã tỏ tình với em.
Tình cảm của tôi bắt đầu từ con số không rồi lại kết thúc bằng chính con số đó. à, phải rồi, số nào nhân với không cũng bằng không !
Vẫn còn đó những lời anh còn muốn nói nhưng chưa thể nói, những lời nói quan tâm nhưng ở một góc cạnh khác chứ không phải bạn bè, những lời nói yêu nhưng không thể thốt nên lời, những ước muốn, dự định đã vạnh ra muốn người thực hiện chính là em, nhưng tất cả tan biến rồi, chỉ mong em sau việc này vãn hồn nhiên như trước, vẫn tươi cười, mong em đừng ngại ngùng khi vô tình gặp anh, chỉ mong em sẽ vui vẻ với lựa chọn của mình. nếu sau này có cơ hội anh sẽ không từ bỏ cơ hội để đến với em.
Nếu có một ước mơ, tôi chỉ ước có ai đó nghe thấy tiếng mình trong cuộc đời này và trả lời bằng một cái chạm tay khẽ. rồi thôi.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
 
Sửa lần cuối:
Top